Du lịch Hà Giang - GSV Travel

Chưa từng nghe nói nhiều về địa danh Hà Giang trước đó, cũng chưa có nhiều kinh nghiệm du lịch đến các vùng núi của Việt Nam, tuy vậy một blogger du lịch người Đức đã dám “cả gan” làm một chuyến đi phượt tới Hà Giang, và sự mạo hiểm ấy đã mang đến cho anh ấy nhiều điều bất ngờ!

Hà Nội là nơi đầu tiên tôi đặt chân đến trong hành trình du lịch Việt Nam của mình. Sau một vài ngày tham quan thành phố và đến thăm những địa điểm du lịch nổi bật ở đây, Hà Nội đã đem đến cho tôi những cảm xúc thật tuyệt vời. Trong khi tôi còn chưa quyết định sẽ đi đâu tiếp trong chuyến hành trình của mình thì, Aris – một người bạn đồng hành – một nhiếp ảnh gia, mà tôi quen khi du lịch Myanmar đã đưa ra ý kiến là đi thăm quan tỉnh Hà Giang bằng xe máy, một khu vực khá xa xôi và bí ẩn của Việt Nam mà khi nghe đến, tôi còn rất mơ hồ. Nhưng sự tò mò và háo hức, được chinh phục những vùng đất xa xôi đã khiến tôi không do dự mà quyết định sẽ thực hiện chuyến đi đầy mạo hiểm này.

Sự chuẩn bị đầy háo hức

“Tại sao bạn lại muốn đến đó? Khách du lịch thường không đi đến đó”, đó là tất cả những câu nói mà chúng tôi nhận được khi chia sẻ về ý định sẽ đi du lịch Hà Giang tháng 11. Những người bạn Việt Nam khá bất ngờ khi biết chúng tôi chuẩn bị tới đó, kèm theo sự lo lắng.

Du lịch Hà Giang - GSV Travel

Trước chuyến đi, chúng tôi có liên lạc với Nguyên, một người sinh sống ở Hà Giang và hiện đang làm nhân viên ở một khu nghỉ mát ở Hà Giang, anh ấy nói sẽ chuẩn bị cho chúng tôi một chiếc xe máy đàng hoàng để đi lại. Tất cả các cuộc trò chuyện đều thông qua Facebook và tin nhắn điện thoại, nên khi rời Hà Nội trong lòng chúng tôi cũng có một chút hoang mang và lo lắng.

Bắt một chuyến xe lên Hà Giang lại là một điều dễ dàng đáng ngạc nhiên với chúng tôi. Đón một chuyến xe khách từ bến xe Mỹ Đình có gường nằm, di chuyển trong khoảng 8 tiếng đồng hồ với giá khoảng hơn 200 ngàn là một điều hoàn toàn hợp lý. Chúng tôi đến một thị trấn yên tĩnh của Hà Giang vào một buổi chiều, sau khi tài xế xe khách cho chúng tôi xuống trên con đường chính của thị trấn. Khá nhanh chóng để chúng tôi tìm thấy một một khách sạn giá rẻ để nghỉ ngơi, với giá khoảng 300.000 ngàn.

Tôi đã gửi cho Nguyên một tin nhắn là chúng tôi đã tới nơi, và muốn hẹn gặp anh ấy. Sáng hôm sau, chúng tôi gặp Nguyên tại khu nghỉ mát nơi anh ấy làm việc. Nguyên đã chuẩn bị sẵn cho chúng tôi một chiếc xe Honda khoảng 125cc, nhìn khá sống động và mới. Sau bữa ăn nhẹ vào buổi sáng, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng với tâm trạng háo hức để bắt đầu chuyến đi. Điểm dừng chân đầu tiên là Đồng Văn.

Ngày đầu tiên: Thành phố Hà Giang đi Đồng Văn (chặng đường 145 km)

Chúng tôi bắt đầu chuyến đi trong thời tiết hết sức hoàn hảo, ánh nắng mặt trời rực rỡ, trời không có sương mù và gió mạnh khoảng cấp 5. Tuy nhiên, phần tốt đẹp nhất vẫn còn chưa tới, mặc dù chúng tôi đã kịp nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời của cảnh quan xung quanh. Khi xe chúng tôi chạy bon bon trên đường, thì những vách đá vôi, và những ngọn núi xung quanh đã trở thành những người bạn đồng hành thân thiết của chúng tôi.

Chúng tôi dừng xe lại ở nhiều nơi, nhưng trạm dừng chân đầu tiên là một ngôi làng nhỏ, cách không quá xa Hà Giang. Để đến được ngôi làng này, chúng tôi phải đi băng qua một cây cầu khá ọp ẹp, như thường lệ những người đầu tiên chào đón chúng tôi là những em nhỏ địa phương, chúng cười nói là la hét và chắc đang tự hỏi không biết chúng tôi từ đâu đến và đang toan tính điều gì đây!

Sau khi đi lang thang quanh ngôi làng được một lúc, chúng tôi nhìn thấy có một căn nhà nhỏ có ống khói bốc lên, chúng tôi bị thu hút bởi những tiếng cười lớn bên trong, nên quyết định sẽ đi vào bên trong. Ngay khi những người trong gia đình ấy phát hiện ra chúng tôi, ngay lập tức họ đã vui vẻ và kéo chúng tôi vào bên trong. Tất cả mọi người trong gia đình, từ người lớn đến em nhỏ đang quay quần với nhau bên một gian bếp trong nhà.

Một cụ bà lớn tuổi trong nhà, ngay lập tức mời chúng tôi một chén rượu gạo tự nấu. Như một người khách thân quen trong gia đình, thật khó để bạn có thể từ chối lời mời, tuy có hơi say một chút, nhưng như vậy sẽ khiến cho việc giao tiếp được dễ dàng hơn.

Ngay khi chúng tôi sắp rời đi, và tiếp tục cuộc hành trình thì gia đình ấy nhất định mời chúng tôi ở lại dùng cơm. Mọi người đều rất nhiệt tình, nên thật khó để cho chúng tôi từ chối. Sau đó, mọi người đều cùng nhau ngồi xuống sàn, quay tròn lại với nhau, mỉm cười và ăn. Đây có lẽ là một kỷ niệm mà tôi không thể nào quên. Sự vui vẻ, vô tự, nhiệt tình của họ đối với những người nước ngoài mới gặp, đã khiến chúng tôi thêm một lần nữa bất ngờ về sự tử tế, cởi mở của những người dân khu vực Đông Nam Á.

Chúng tôi đã nói lời tạm biệt với chủ nhà thân thiện và tiếp tục cuộc hành trình để đến với Đồng Văn. Chúng tôi đã vượt qua một ngọn đèo đẹp với một cái tên khá ấn tượng là Cổng Trời, cảnh sắc nơi đây đẹp tới mức chúng tôi phải dừng xe lại nhiều lần để chụp hình và ngắm cảnh.

Người dân sống ở khu vực này chủ yếu là người dân tộc thiểu số người H’Mông, với những bộ trang phục nhiều màu sắc. Đi dọc theo những con đường đèo ngoằn ngoèo, nhưng tôi khá phấn khởi khi đặt chân tới Đồng Văn khi màn đêm đã buông xuống.

Chợ phiên cuối tuần đã được chúng tôi lên kế hoạch cho ngày hôm sau của mình. Sau khi tìm được một phòng khách sạn để nghỉ ngơi, chúng tôi đi ra ngoài và ghé vào một quán thịt nướng của địa phương. Tại đây, một lần nữa chúng tôi lại được mời rượu gạo, thật là một ngày thú vị với đấy ắp những kỷ niệm.

Ngày thứ 2: Khám phá chợ phiên Đồng Văn

Khu chợ rất nhộn nhịp và nấp nập. Những phụ nữ người H’Mông trông rất duyên dáng trong những bộ trang phục truyền thống sắc sỡ, họ đem rất nhiều sản phẩm lạ mắt của mình đến bán tại chợ.

Khung cảnh xung quanh thật náo nhiệt, người mua và người bán mặc cả với nhau, nhiều người vui mừng khi mua được món hàng rẻ, một số người khác lại cười vang rộng ràng cả một góc chợ khi vô tình gặp lại người quen ở làng bên.

Có rất ít người nước ngoài được nhìn thấy ở đây, chúng tôi ngồi tại một quán bán đồ ăn sáng ngay trong chợ, thưởng thức món phở và nhìn ngắm dòng người qua lại.

Sau khi đi dạo thêm một vòng chợ, chúng tôi đã quyết định đi đến một số điểm nổi bật khác của Đồng Văn. Trên những con đường ở nơi đây chúng tôi luôn nhìn thấy một sức sống mãnh liệt, của con người và thiên nhiên, trông thật đối lập với những con đường đất đá gồ ghề.

Sau khi tham quan cột cờ Lũng Cú, chúng tôi quay trở về khách sạn khi mặt trời đã tắt nắng. Khá may mắn khi được chiêm ngưỡng cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp ở nơi đây, sắc cam và tím của bầu trời chiếu xuống thung lũng phía dưới, một khung cảnh đẹp đến mê hồn.

Ngày thứ 3: Đồng Văn, Mèo Vạc và trở lại Hà Giang (chặng đường dài 180km)

Sáng hôm sau, chúng tôi thực hiện một cuộc hành trình kéo dài khoảng 20km từ Đồng Văn đến thị trấn Mèo Vạc. Tôi phải chia sẽ rằng, đây có lẽ là chuyến hành trình tốt nhất mà tôi đã từng thực hiện. Những con đường ở nơi đây quanh co, ngoằn nghèo, một bên là núi cao, một bên là vực sâu, thực sự không phải là nơi dành cho những du khách tour Hà Nội Hà Giang “yếu tim”.

Chúng tôi đi qua con đèo Mã Pí Lèng, phía bên dưới là con sông Nho Quế, nhìn con sông lúc này chẳng khác nào một sợ chỉ màu nâu vàng. Tuy lúc này thời tiết có một chút sương mù, nhưng khoảng đường dài 20km ấy luôn gây cho chúng tôi những sự bất ngờ, hết sức tuyệt vời.

Sau khi có chuyến dừng chân ngắn ở Mèo Vạc, chúng tôi bắt tay vào thực hiện cuộc hành trình trở lại Hà Giang.

Sau khi đã thực hiện nhiều cuộc hành trình đến các vùng núi ở nhiều nước châu Á, tôi sợ rằng chuyến đi đến Hà Giang lần này sẽ khó lòng mê hoặc được tôi, nhưng có lẽ… tôi đã nhầm mất rồi. Những khung cảnh hùng vĩ tôi nhìn thấy, những con người thân thiện tôi đã gặp, vì tất cả những kỷ niệm tôi đã có, Hà Giang đã trở thành một điểm nhấn trong chuyến du lịch châu Á của tôi, một chuyến đi khiến tôi không thể nào quên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *